Kiện đòi bán quách… bức tường

Kiện đòi bán quách… bức tường
Hai nhà tranh chấp bức tường chung, sau đó một bên đồng ý mua bức tường nhưng giữa chừng thì “lật kèo”, bên kia bèn kiện ra tòa buộc bên này phải mua.
TAND quận Sơn Trà (Đà Nẵng) vừa xử vụ án liên quan đến việc tranh chấp bức tường chung giữa hai nhà hàng xóm liền kề. Nguyên đơn là ông Châu Nguyên S., bị đơn là bà Lê Thị H., nhà của họ trước giờ được ngăn bởi một bức tường chung dài 25,6 m, rộng gần 0,2 m. Tuy sử dụng chung nhưng cả hai đều muốn phần diện tích đất dưới bức tường ấy là của riêng mình.

Tháng 3-2011, bà H. khởi kiện tranh chấp ranh đất, yêu cầu TAND quận Sơn Trà công nhận phần diện tích đất dưới bức tường là của bà. Khi vụ án đã được thụ lý, thay vì chờ tòa xét xử, hai bên lại kéo nhau ra UBND phường An Hải Đông (quận Sơn Trà) hòa giải. Tại đây bà H. thỏa thuận mua lại bức tường với giá 100 triệu đồng. Đổi lại, phía ông S. có nghĩa vụ tháo dỡ kiến trúc đã xây dựng trên bức tường này, đồng thời ông S. phải xây thêm một bức tường khác nằm song song với bức tường cũ để làm mốc giới. Sau khi hai bên ký kết thỏa thuận, bà H. giao 100 triệu đồng cho UBND phường An Hải Đông giữ giùm, chừng nào ông S. làm xong thì bà sẽ ra phường làm thủ tục giao tiền cho ông S.

Tuy nhiên, sau khi ông S. đã hoàn tất nghĩa vụ của mình thì bà H. lại không làm thủ tục chuyển tiền cho ông như đã thỏa thuận. Vì vậy phường đã đem 100 triệu đồng đi gửi ngân hàng. Không lấy được tiền, ông S. bèn khởi kiện ra tòa yêu cầu bà H. phải tiếp tục thực hiện nghĩa vụ như đã cam kết. Sau nhiều lần hòa giải bất thành, TAND quận Sơn Trà đưa vụ án ra xét xử.

Tại tòa, bà H. trình bày nguồn gốc bức tường này có từ khi hai vợ chồng bà mới cưới nhau. Năm 1992, bà đã thanh lý với Nhà nước để mua lại và giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của nhà bà cũng bao gồm cả bức tường này. “Bốn năm ròng tôi mang đơn đi đòi lại tường. Lên phường thì phường chỉ lên quận, lên quận thì quận chỉ lên thành phố, thành phố lại chỉ qua tòa… Do quá mất thời gian và công sức nên tôi mới chấp nhận giải pháp mua tường như một cái cớ để ông S. tháo dỡ phần kiến trúc đã xây trên tường và trả lại bức tường ấy lại cho tôi mà thôi” -  bà H. nói.

Về phía ông S., ông cho rằng đây là bức tường cả hai hộ dùng chung. Đầu năm 2013, khi TAND quận Sơn Trà đang thụ lý giải quyết việc tranh chấp ranh giới đất do bà H. khởi kiện thì cũng chính bà lại chấp thuận mua lại bức tường. Việc mua này dựa trên tinh thần tự nguyện của bà H., có sự chứng kiến của UBND phường, không hề có sự áp đặt. Thỏa thuận này có yêu cầu kèm theo, nay ông đã hoàn tất nghĩa vụ của mình nên ông yêu cầu bà H. phải chuyển 100 triệu đồng cho ông đúng như đã cam kết…

Có mặt tại tòa, đại diện UBND phường cho rằng biên bản làm việc giữa hai bên là dựa trên tinh thần tự nguyện, bà H. đủ năng lực hành vi dân sự.

Sau khi nghị án, HĐXX cho rằng việc hai bên thỏa thuận mua bán bức tường là dựa trên tinh thần tự nguyện, có sự chứng kiến của UBND phường. Sau khi ký kết thỏa thuận hai ngày, bà H. tự mang 100 triệu đồng lên gửi UBND phường giữ giùm. Điều này cho thấy bà H. hoàn toàn tự nguyện và có thiện chí mua tường. Nay ông S. đã thực hiện xong nghĩa vụ đúng như nội dung hai bên cam kết. Vì vậy bà H. phải tiếp tục thực hiện nghĩa vụ của mình, phải ra phường hoàn tất thủ tục chuyển 100 triệu đồng cho ông S.

Tác giả bài viết: DƯƠNG HẰNG

Nguồn tin: Tạp chí pháp luật